Khi bạn tập trung quá nhiều vào những gì khiến mình sợ hãi, thay vì vào giấc mơ của cuộc đời mình, bạn sẽ tự ngăn cản bản thân trải nghiệm hạnh phúc, niềm vui và sự bình yên.

 

Đừng để những nỗi sợ hãi ngăn cản mình vươn đến giấc mơ.

Đôi khi trong cuộc sống này, chúng ta sợ quá nhiều thứ – sợ sếp, sợ vợ, sợ tương lai, sợ mất tiền, sợ sự thay đổi – và khi tôi để tâm trí chạy vòng quanh những thứ tiêu cực này, tôi dường như cảm thấy tê liệt. Bình thường, chúng ta rất tự tin và kiêu hãnh, nhưng khi sợ hãi, chúng ta bắt đầu cảm thấy mọi thứ đều chênh vênh.

Và rồi chúng ta bắt đầu quên mình là ai và quên luôn cả giấc mơ của mình là gì !

Tôi đã từng quên mất mình muốn đi về đâu và quá khứ của mình đã từng rực rỡ như nào. Tôi để những thứ không thuộc quyền kiểm soát của mình, như tính cách điên khùng của ông sếp, thói xỉa xói của đồng nghiệp, định hình cảm xúc của mình. Tôi sống như chiếc lá run run trước nỗi sợ con người, sợ tương lai, sợ chính sự yếu kém của bản thân mình.

Mải sống trong sợ hãi không phải thực sự là sống.

Đừng để những nỗi sợ hãi ngăn cản mình vươn đến giấc mơ.

Một ngày, tôi thử sẽ không để những nỗi sợ sỡ hữu cuộc đời mình. Tôi thử sẽ không để bị điều khiển bởi những thử thách làm trái tim tôi mềm yếu, bàn tay toát mồ hôi; thay vào đó, tôi sẽ khẳng định chủ quyền của đời mình. Bởi vì một khi dám gạt nỗi sợ sang một bên, thì ta mới bắt đầu có thể sống vì mình.

Có rất nhiều thứ trong cuộc đời này tôi không biết và không hiểu, có quá nhiều nỗi đau tôi sẽ gặp phải chẳng vì lý do gì hết, có quá nhiều câu hỏi mà tôi vẫn chưa nhận ra ngay câu trả lời. Nhưng nếu tôi tiếp tục bước đi trong nỗi sợ sự bất trắc, sợ những gì sẽ đến, sợ hãi trong từng nhịp chân – tôi sẽ bỏ lỡ mất những thách thức, những bài học, những cơ hội mà cuộc đời chia đều cho mỗi người, có phần bi ai, nhưng cũng có phần vui sướng.

Khi tôi tập trung quá nhiều vào những gì khiến mình sợ hãi, thay vì vào giấc mơ của cuộc đời mình, tôi sẽ tự ngăn cản bản thân trải nghiệm hạnh phúc, niềm vui và sự an yên.

Tôi không còn tự hỏi “nếu như?” trong sợ hãi? Vì tôi biết đời mà, nó chưa bao giờ dễ dàng và dễ đoán. Rủi ro là quy luật của cuộc đời này rồi, nhiệm vụ của tôi là phải sống với sự thật đó, một cách hiên ngang.

Tôi không còn để những lời nói của người khác bao phủ tâm trí mình. Tôi không còn để người khác định nghĩa tôi là ai và tôi nên ước mơ điều gì. Tôi không để nỗi sợ hãi khiến mình lạc lối khi phải đối mặt với cực nhọc nữa. Tôi không để nỗi âu lo tương lai thay đổi hiện tại tôi là ai.

Đừng để những nỗi sợ hãi ngăn cản mình vươn đến giấc mơ.

Và tôi không còn muốn sống như như một chiếc lá run rẩy, chỉ chờ chực lìa cành trước gió đông.

Tôi sẽ thủ thỉ với cuộc đời và các bạn rằng:

ĐỪNG ĐỂ NHỮNG NỖI SỢ HÃI NGĂN CẢN MÌNH ĐẾN VỚI GIẤC MƠ !